| Dự án IMOLA > Giới thiệu IMOLA > Bối cảnh (tiếp tục) |
Phá Tam Giang-Cầu Hai ở Thừa Thiên Huế có chiều dài 70 km dọc bờ biển, diện tích mặt nước 22,000 ha là một trong những hệ đầm phá lớn nhất thế giới. Đầm phá được xem là rất quan trọng đối với sự phát triển của tỉnh nói chung. Tài nguyên đầm phá là một nguồn an ninh lương thực cho phần đông người rất nghèo sống lênh đênh trên những đò nhỏ (có khoảng 1,800 hộ) trên vùng đầm phá. Phần lớn hàng trăm ngàn người sống trong vùng đều phụ thuộc nhiều vào những nghề họ có thể làm trên đầm phá như nuôi trồng thủy sản (có nuôi tôm, tảo, cá trắm), đánh bắt, vận chuyển và du lịch.
Tuy nhiên, tất cả những nghề này đều tạo ra áp lực lớn lên môi trường nước và tài nguyên thiên nhiên. Ao tôm xây dựng không có kiểm soát, đặt ngư cụ cố định không theo kế hoạch nào làm cho việc đi lại trên đầm phá rất khó khăn; do phá đê đập để làm ao tôm nên độ mặn gia tăng, làm đất nông nghiệp xung quanh bị ảnh hưởng. Người nuôi và ngư dân cạnh tranh tài nguyên đất và nước vì cả hai đều muốn có nhiều nghề và muốn tránh tổn thất khi có lũ lụt hoặc thất thu.
Nghị Định 64/CP của Chính phủ cho phép chính quyền địa phương cấp đất có "tiềm năng nuôi trồng thủy sản" cho cá nhân, tuy vậy, quyền sở hữu theo Nghị Định này phân phối rất không đồng đều. Một vấn đề nổi trội khác ở đầm phá là đánh bắt bằng xung điện rất phổ biến. Mặc dù chính quyền địa phương đã có lệnh cấm nghề này nhưng thực thi lệnh đến nay vẫn chưa được hiệu quả.





